Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ
ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc
xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở
ngay phía bên trái.
Chưa biết bài thơ đó ấy nghen !
Tôi yêu em - Puskin
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.
Ta không biết gì nhiều về tình cảm của cô gái, nhưng nhân vật trữ tình thì hình như không được thanh thản và giữa họ như có điều gì bất ổn, trở ngại. Những trạng thái cảm xúc: rụt rè, âm thầm, không hi vọng, hậm hực lòng ghen...vốn là những biểu hiện rất CON NGƯỜI. Ghen tuông bao giờ cũng là bạn đồng hành của tình yêu. Nét nổi bật ở nhân vật trữ tình là tình cảm chân thành, đằm thắm và rất đỗi cao thượng.
Câu thơ cuối, Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em, thật bất ngờ. Khiêm nhường và tế nhị, tha thiết và mãnh liệt. Mâu thuẫn giữa lý trí và tình cảm trở nên gay gắt. Tưởng như vô lý mà lại có lý. Dường như ngọn lửa tình không những chẳng tàn phai mà còn ngùn ngụt cháy. Câu thơ cuối của Puskin thật độc đáo. Người dịch đã nắm bắt và chuyển tải một sự đồng điệu giữa câu thơ của Puskin với câu ca Quan họ trong bài Giã bạn để dịch nên câu thơ tài hoa này:
Người về em dặn câu rằng
Đâu hơn người kết, đâu bằng đợi em.
Puskin thường không "trang sức cầu kì", không dụng công xây dựng hình ảnh, ít sử dụng các biện pháp tu từ. Sức "ám ảnh" của thơ Puskin nằm ngay trong cái chiều sâu của tư duy và cường độ của cảm xúc...Đến đây, ta mới ngộ ra rằng, bài thơ là một sự vun đắp cho tình yêu chứ không phải là sự chối bỏ tình yêu.
Ôi Em gái ơi ! bắt đúng nhịp của Em rồi,ở đâu mà Em tuôn ra nhanh vậy.
Chúc buổi tối vui vẻ Em nhé !